Khác với công trường xây mới, ở công trường phá dỡ không có vật liệu nguyên vẹn. Gạch vỡ, bê tông gãy lộ thép, kính vỡ, gỗ mục còn nguyên đinh, tôn cũ có mép sắc như dao. Toàn bộ mặt bằng là một lớp phế thải, và người thợ phải đi trên chính lớp đó suốt ca.
Điều đó khiến mối nguy từ dưới lên trở thành mối nguy chính, chứ không phải mối nguy từ trên xuống như ở công trường xây dựng thông thường. Mật độ vật nhọn trên mỗi mét vuông ở đây cao hơn hẳn, và chúng nằm ở đủ mọi tư thế chứ không chỉ nằm ngửa lên trời.
Đặc điểm thứ hai là mặt bằng thay đổi từng giờ. Chỗ vừa đi qua an toàn có thể trở thành đống đổ nát sau một nhát máy. Vì vậy thói quen kiểm giày và soi đế sau mỗi lượt ra vào khu vực ở đây quan trọng hơn hẳn so với các loại công trường khác.
Ba điều không được trông cậy vào đôi giày
Thứ nhất, giày không xử lý vật rơi từ trên cao. Ở phá dỡ, mảng tường và cấu kiện có thể rơi bất ngờ, và phần bảo vệ cho tình huống đó là mũ, là khoảng cách an toàn, là trình tự phá dỡ đã được tính toán. Đôi giày chỉ xử lý phần bàn chân và chỉ ở mức năng lượng của phép thử.
Thứ hai, không dùng chân để gạt phế thải hay dò đường. Lớp lót chống đâm xuyên không phủ hết diện tích đế và cũng không chắn được vật đâm ngang vào thân giày. Việc dọn lối đi phải làm bằng dụng cụ và phải là một hạng mục có trong kế hoạch thi công.
Thứ ba, không tin rằng đôi giày còn nguyên nghĩa là chưa bị xuyên. Nhiều vết đâm rất nhỏ, đóng lại sau khi rút vật ra và không nhìn thấy nếu chỉ liếc qua. Phải soi đế dưới ánh sáng mạnh, và trong môi trường này thì nên soi hằng ngày.
Tính hao mòn theo khối lượng công trình phá dỡ
Ở loại công việc này, định mức tính theo tháng gần như luôn sai. Một dự án phá dỡ nhà xưởng cũ trong sáu tuần có thể tiêu hao giày nhiều hơn cả năm làm việc trong nhà máy. Cách tính hợp lý hơn là gắn định mức vào từng dự án, ước theo diện tích và loại kết cấu.
Kèm theo nên có cơ số dự phòng tại công trường, đủ các cỡ phổ biến, vì tại đây giày hỏng đột ngột là chuyện thường ngày. Chi phí giữ vài đôi dự phòng nhỏ hơn nhiều so với việc để một người tiếp tục làm với đôi giày đã bị xuyên.
Vết cắt sâu trên đế và mọi lỗ xuyên đều là mốc dừng
Ở công trường phá dỡ, kiểu hỏng đặc trưng của mặt đế không phải mòn mà là cắt. Kính vỡ và mép tôn để lại các vết rạch sắc, thẳng và sâu, khác hẳn vết mòn tròn cạnh. Khi một vết cắt đã sâu tới mức nhìn thấy lớp vật liệu khác màu bên trong, hãy loại bỏ ngay đôi giày đó.
Phép soi nên làm cuối mỗi ca: lật đế lên dưới đèn, dùng đầu ngón tay rà khắp mặt đế để tìm điểm cộm hoặc mảnh còn ghim. Nếu tìm thấy vật ghim, đừng rút ra rồi đi tiếp. Vật đó có thể đã xuyên qua lớp ngoài và đang bị chặn lại bởi lớp lót bên trong.
Mốc cuối cùng là mọi lỗ xuyên, dù nhỏ tới đâu và ở vị trí nào. Một lỗ xuyên nghĩa là lớp bảo vệ đã bị phá tại điểm đó và không phục hồi được. Trong môi trường có mật độ vật nhọn cao như thế này, đó là mốc không có ngoại lệ.