Tổ tạp vụ nhận đồ đi giặt theo ca, và ca nào cũng gom một đống trông hệt như ca trước. Chiếc quần nữ ống suông là món khó phân biệt nhất trong đống ấy, bởi ống rộng nên gấp lại rồi thì chiếc nào trông cũng như chiếc nào. Gom đủ đồ đi giặt là phần dễ đếm; đưa về đúng tay người đã gửi mới là phần hay hụt.
Phiếu giặt là và chỗ đồ hay lạc
Đồ lạc phần lớn chẳng phải do mất, mà do về nhầm tay rồi nằm im ở đó tới lượt giặt kế tiếp. Tổ nào cũng có lối đánh dấu riêng: kẹp ghim, buộc dây, viết lên nhãn nhỏ. Lối nào cũng chạy được, miễn cái dấu ấy còn đọc ra sau khi đồ rời lồng sấy, và đây mới đúng là chỗ phần lớn cách làm chết yểu. Cái dấu nào cũng phải qua được nước nóng lẫn vòng vắt, nên thứ viết bằng bút thường bay màu ngay lượt đầu. Với đồng phục tạp vụ giặt cùng mẻ, dấu buộc dây tỏ ra dai hơn cả vì nó không bong ra giữa chừng.
Ba dòng chỉ tổ tạp vụ nắm
Trang bỏ trắng đúng ba dòng: mẻ giặt hôm nay gồm đồ của những ai, nhịp giặt đang đặt cách nhau bao lâu, và ai là người nhận lại đồ sau giặt. Ba dòng đó thay theo từng ca, thuộc về sổ tay tổ tạp vụ, nên bên ngoài chẳng cách nào ghi hộ. Việc gỡ nút gói trong một dòng: đánh dấu nhịp giặt lên phiếu của từng ca. Đánh dấu nhịp giặt trên phiếu, món về nhầm tay cũng lần ra được. Bỏ cái dấu ấy đi thì mỗi mẻ lại thành một lần đoán mò. Ca sau cầm phiếu của ca trước mà vẫn đọc ra nhịp, đó mới là chỗ lợi lâu dài của việc đánh dấu.
Vì sao nên chia mẻ theo ca thay vì dồn cuối tuần
Dồn cuối tuần thì máy chạy ít lượt hơn, nghe qua có vẻ đỡ tốn. Nhưng mẻ càng lớn thì số chủ nhân trong cùng một mẻ càng đông, và khả năng về nhầm tay tăng theo đúng nhịp đó. Chia mẻ theo ca thì mỗi mẻ chỉ gồm người của ca ấy, danh mục ngắn nên lần ra rất nhanh mỗi khi có món lạc. Người trong ca cũng biết chắc hôm nào đồ về tới nơi, thay vì cứ phải chạy xuống hỏi. Mẻ nhỏ còn đỡ công xếp lại theo người, bởi đống đồ ra khỏi lồng chỉ chiếm một mặt bàn chứ không tràn kín sàn. Riêng áo khoác đồng phục treo riêng sau giặt nên tách khỏi mẻ chung, vì nó lâu khô hơn.
Phần tổ tạp vụ nắm chắc
Tổ này chẳng đặt may, chẳng giữ bảng cỡ, cũng không dính tới khâu trao đồ cho người vừa vào. Tổ chỉ nắm tấm phiếu của từng ca cùng cái dấu đánh trên đó, hai thứ trông vặt vãnh mà lại định đoạt món đồ về đúng chỗ hay đi lạc. Phiếu ghi rõ nhịp thì cả ca đều biết hôm nào có đồ sạch; phiếu để trống thì ai cũng ngóng, rồi kéo nhau xuống hỏi cho ra nhẽ. Trang bán chẳng gom hộ mẻ giặt, cũng không hay ca hôm nay gửi đi bao nhiêu món. Tấm phiếu cũ giữ lại dăm lượt còn cho biết nhịp nào hợp mùa nào, thứ mà chỉ nơi trực tiếp làm mới đúc ra nổi. Dãy quần jean đi qua nhịp giặt giữ nốt những gì chưa kể ở đây.